Pages

Đỗ Văn Hiếu: Làm giàu không khó… hay làm hoài không khá?

'Làm giàu liệu có dễ như mọi người nghĩ? Xin thưa, rất khó. Nhưng nếu kiên trì và có tài thì mọi thứ đều có thể đến', Doanh nhân Đỗ Văn Hiếu khẳng định và nhớ lại câu chuyện khởi nghiệp của mình...

Doanh nhân Đỗ Văn Hiếu: "Cho đi là nhận lại"

Từ một chàng sinh viên nghèo trở thành chủ doanh nghiệp ở tuổi còn rất trẻ. Giờ đây, doanh nhân Đỗ Văn Hiếu đảm nhiệm nhiều công việc ở những ngành nghề hoàn toàn khác nhau với nhiều chức danh quan trọng...

Đỗ Văn Hiếu - doanh nhân trẻ khát vọng dẫn đầu ngành BĐS Việt

24 giờ là quỹ thời gian quá ít ỏi để doanh nhân (DN) trẻ tuổi này giải quyết hết lượng công việc đồ sộ của hơn 6 công ty bất động sản (BĐS). Bận rộn là thế, nhưng DN Đỗ Văn Hiếu chưa bao giờ dám cho phép mình được ngơi nghỉ. Anh luôn đau đáu với những triết lý kinh doanh mới, mô hình hoạt động mới trong lĩnh vực kinh doanh BĐS, nhằm hướng tới nhiều giá trị mang tính bền vững và ổn định...

CEO Đỗ Văn Hiếu: Nếu thời cơ là 'vàng' thì con người là 'mỏ vàng'

Chia sẻ cùng chúng tôi doanh nhân Đỗ Văn Hiếu - Tổng Giám đốc Công ty CP An Cư Lạc Nghiệp – nhấn mạnh vào mấu chốt sự thành công trong đầu tư BĐS...

Trưởng phòng không lương.

Đánh liều xin việc vào các cơ quan với “cam kết làm việc không lương nếu không có hiệu quả” Hiếu nghĩ, “Khi tay trắng khởi nghiệp, một trong những cách làm giàu nhanh là kinh doanh trực tuyến, hoặc kinh doanh dịch vụ, như môi giới bất động sản, chứng khoán...”.

Chủ Nhật, 10 tháng 12, 2017

Câu chuyện mẹ kể mỗi đêm sẽ nuôi dưỡng bé thành người trí tài, nhân đức song toàn




Hồi bầu bé, mình nghe cô giáo dạy tiếng Anh của mình nói kể chuyện cho con nghe là cách tốt nhất để con tăng cường vốn từ và trí thông minh. Thế là từ đó mình có thói quen đọc sách buổi tối.

Sau này sinh con, con được 11 tháng tuổi là mỗi tối đi ngủ mình đã bắt đầu tập cho con thói quen đọc truyện. Tuy biết con tuổi này chưa hiểu gì nhưng mình vẫn cứ đọc và bé chăm chú nghe dữ lắm. Đến thôi nôi là con đã nói rất rõ những từ đơn như “ba”, “mẹ”, “cá”, “lá… khiến cho nhiều người rất kinh ngạc. Từ đó mình càng có lý do hơn để mỗi tối bỏ ra 5-10 phút đọc cho con nghe một mẩu chuyện. Nhiều khi cứ đọc như vậy đến khi thuộc lòng đi được ấy. Và điều kinh ngạc nhất cũng đến. Khi con mình lên 3, bé đã có thể kể làu làu từng chữ trong cuốn truyện tranh mà mỗi tối mình đọc cho con nghe. Buồn cười lắm, hồi đó con vừa kể vừa cầm sách như biết chữ, lại đọc rành rọt từng từ trong cuốn truyện tranh 15 trang “Công chúa ngủ trong rừng” nên ai cũng tưởng con là thần đồng, biết đọc chữ từ năm 3 tuổi. Nhưng thật ra là do mình đọc ngày này sang ngày khác con tự thuộc làu vậy thôi đó.

Bây giờ con 5 tuổi và học hành cũng rất giỏi. Bé dùng từ ngữ rất chuẩn xác, học hành cũng tiếp thu rất nhanh và cách cư xử rất đáng yêu. Mình nghiệm lại tất cả giờ vẫn thấy việc mình bỏ ra mỗi tối 5-10 phút đọc sách, truyện cho con thật không phí chút nào.

Thế nên hôm nay em xin tổng hợp lại đây những mẩu chuyện mà em thấy có ích nhất cho các bé để mẹ dành đó đọc mỗi tối cho con nghe nha!

Câu chuyện thứ nhất: Thỏ và Rùa

Phần 1

Ngày xửa ngày xưa, có một con Rùa và một con Thỏ sống trong một khu rừng xinh đẹp và yên tĩnh. Ngày ngày chúng vui chơi với nhau như hai người bạn thân. Một hôm, Thỏ và Rùa cãi nhau xem ai nhanh hơn.

Rồi chúng quyết định giải quyết việc tranh luận bằng một cuộc thi chạy đua. Thỏ và Rùa đồng ý lộ trình và bắt đầu cuộc đua. Thỏ xuất phát nhanh như tên bắn và chạy thục mạng rất nhanh, khi thấy rằng mình đã khá xa Rùa, Thỏ nghĩ nên nghỉ cho đỡ mệt dưới một bóng cây xum xuê lá bên vệ đường. Vì quá tự tin vào khả năng giành chiến thắng của mình, Thỏ ngồi dưới bóng cây và nhanh chóng ngủ thiếp đi. Rùa chạy mãi rồi cũng đến nơi, thấy Thỏ đang ngủ ngon giấc Rùa từ từ vượt qua Thỏ và về đích trước Thỏ. Khi Thỏ thức dậy thì rùa đã đến đích và trở thành người chiến thắng.

Lúc này Thỏ biết mình đã thua cuộc vì quá tự tin vào khả năng của mình, còn Rùa chiến thắng vì kiên trì bám đuổi mục tiêu và làm việc hết sức trong khả năng của mình, cộng với một chút may mắn và giành chiến thắng.

Ảnh minh họa

Dạy con hiểu phần 1: truyện giáo dục đức tính kiên trì, siêng năng, nhẫn nại. Những người nhanh nhẹn nhưng cẩu thả trong suy nghĩ cuối cùng cũng sẽ bị đánh bại bởi người kiên nhẫn, siêng năng dù họ chậm hơn rất nhiều.

Phần 2:

Thỏ vô cùng thất vọng vì để thua Rùa, nó nhận ra rằng nó thua chính vì quá tự tin, bất cẩn và thiếu kỷ luật. Nếu nó không xem mọi thứ quá dễ dàng và chắc thắng thì rùa không thể có cơ hội hạ được nó. Vì thế, Thỏ quyết định thách thức Rùa bằng một cuộc đua mới. Rùa đồng ý. Lần này, Thỏ chạy với tất cả sức lực của nó và chạy một mạch về đích. Nó bỏ xa Rùa đến mấy dặm đường.

Dạy con hiểu phần 2: Biết sai và sửa sai là một đức tính tốt, đó chính là lý do giúp anh chàng thỏ giành được chiến thắng ở cuộc đua thứ 2. Mẹ hãy giải thích cho bé hiểu rằng trong công việc hàng ngày giữa một người chậm, cẩn thận và đáng tin cậy với một người nhanh nhẹn, đáng tin cậy, chắc chắn người nhanh nhẹn sẽ được trọng dụng hơn nhiều và họ sẽ tiến xa hơn trong học tập, cũng như trong cuộc sống. Cha mẹ hãy giúp bé hiểu rõ thông điệp “chậm và chắc là điều tốt, nhưng nhanh và đáng tin cậy sẽ tốt hơn rất nhiều”.

Câu chuyện thứ 2: Cây táo thần

Ngày xửa, ngày xưa đã lâu lắm rồi, có một cây táo thần mọc ở ngoại ô thành phố. Hàng ngày bọn trẻ thường đến chơi ở đó, nô đùa xung quanh cây táo và bứt những quả táo ngon trên cành để chia nhau ăn.

Một hôm có một cậu bé không biết từ đâu đến, cậu bé cau mày nói với bọn trẻ:

– Này chúng mày, vườn này là của tao, tao đã mua từ trước. Cây táo này là của tao, chúng mày đi chỗ khác chơi, cấm không được đến đây nữa.

Nghe vậy, bọn trẻ rất buồn, tất cả cúi đầu lặng lẽ ra về, chỉ còn cậu bé hống hách ở lại.

Ảnh minh họa

Cây táo biết tất cả mọi chuyện, bằng phép lạ nó làm cho cậu bé ngủ thiếp đi dưới gốc cây và cũng bằng phép lạ nó làm cho cậu bé nằm mơ. Cậu bé mơ thấy trên thân cây táo có một cái hốc rất lớn. Cậu cảm thấy bụng đói cồn cào. Cậu bé trèo lên cây và định bứt táo để ăn. Nhưng mỗi khi tay cậu bé chạm vào một quả táo thì cành táo laị quay đi chỗ khác và quả táo lại rơi vào cái hốc to tướng ở thân cây. Cứ như vậy cho đến khi tất cả trên cành rơi vào hết cái hốc, chỉ còn trơ lại một quả trên cành.

Cậu bé ngồi dưới gốc cây và khóc. Đến lúc đó cây táo mới cất tiếng hỏi:

– Tại sao cháu khóc?

Cậu bé mếu máo trả lời:

– Ông ích kỉ quá. Ông ăn hết cả táo, ông không cho cháu một quả nào. Cháu đói lắm rồi ông ạ.

Cây táo cười và nói:

– Cháu có nhớ là cháu đã đuổi hết tất cả các bạn không? Các bạn cũng muốn ăn táo của ông nhưng cháu không cho các bạn một quả nào, như vậy cháu có ích kỉ không?

Cậu bé nhớ lại lúc các bạn buồn rầu ra về, cậu bé thấy ân hận vô cùng, cậu bé ngước nhìn cây táo và nói:

– Vâng cháu biết lỗi rồi!

Cây táo cất tiếng cười vang, rung cả cây, làm cho quả táo còn lại cũng rơi trúng đầu cậu bé, cậu bé giật mình tỉnh giấc.

Cậu bé ngơ ngác nhìn xung quanh, cậu bé thấy mình đang nằm dưới gốc cây. Cái hố to tướng trên cây táo biến mất.

Cây táo vẫn đứng yên lặng và trên cây vẫn sai trĩu quả.

Cậu bé chồm dậy, nhớ đến giấc mơ, cậu vội chạy đi gọi các bạn:

– Này các bạn ơi! Quay lại đây chơi đi. Mình xin lỗi các bạn vì đã đuổi các bạn đi.

Thế là tất cả cùng nhau chạy ra vườn. Cậu tự mình trèo lên bứt những quả chín ném xuống cho các bạn. Các bạn lại cười đùa vui vẻ. Cậu bé chợt hiểu rằng điều hạnh phúc nhất trên trái đất này là cùng chia sẻ niềm vui với mọi người.
Dạy con hiểu: Chỉ khi biết chia sẻ những thứ mình có với mọi người chúng ta mới có được niềm vui và hạnh phúc thực sự.

Câu chuyện thứ 3: Củ cải trắng

Mùa đông đã đến rồi trời lạnh buốt, Thỏ con không có gì để ăn cả. Thỏ con mặc áo vào rồi ra ngoài kiếm thức ăn. Nó đi mãi đi mãi cuối cùng cũng tìm được 2 củ cải trắng. Thỏ con reo lên:

– Ôi, ở đây có hai củ cải trắng liền, mình thật là may mắn!

Thỏ con đói bụng, muốn ăn lắm rồi. Nhưng Thỏ lại nghĩ:

– Ừm… trời lạnh thế này, chắc Dê con cũng không có cái gì để ăn đâu. Mình phải mang cho Dê con một củ mới được.

Thế là Thỏ con đi sang nhà bạn Dê nhưng Dê con không có nhà nên Thỏ đặt củ cải lên bàn rồi đi về.

Tình cờ, Dê con đi chơi cũng tìm được một củ cải trắng nhưng nó chỉ ăn trước một nửa.

Ảnh minh họa

Về đến nhà, lại thấy có một củ cải trắng ở trên bàn Dê thèm ăn lắm, nhưng lại nghĩ:

– Ôi trời lạnh thế này chắc Hươu con không có cái gì để ăn rồi, mình phải mang cho Hươu con mới được.

Dê con đến nhà Hươu nhưng Hươu lại đi vắng, Dê con bèn đặt củ cải ở trên bàn rồi về.

Khi Hươu về nhà, thấy củ cải ở trên bàn, Hươu ngạc nhiên lắm.

– Ồ, củ cải trắng ở đâu mà ngon vậy nhỉ. Xuỵt… thích quá. Nhưng chắc trời lạnh thế này, Thỏ con cũng không có gì ăn đâu.

Mình phải mang sang cho Thỏ mới được.

Khi Hươu đến thì Thỏ con đang ngủ rất say. Khi tỉnh dậy Thỏ lại thấy trên bàn mình xuất hiện một củ cải trắng.

Thỏ vui lắm nó chạy đi gọi các bạn:

– Bạn Hươu ơi, bạn Dê ơi hãy đến nhà tôi, chúng ta cùng ăn củ cải trắng thơm ngon này.

Thế là cuối cùng, củ cải trắng ấy được chia sẻ cho cả ba người bạn tốt bụng của chúng ta.

Dạy con hiểu: Khi cho đi bạn sẽ nhận lại được nhiều hơn những thứ mình có.

Câu chuyện thứ 4: Dê đen và Dê trắng

Dê đen và Dê trắng cùng sống trong một khu rừng. Hàng ngày, cả hai thường đến uống nước và tìm cái ăn ở trong khu rừng quen thuộc.

Một hôm, Dê trắng đi tìm cái ăn và uống nước suối như mọi khi. Dê đang mải mê ngặm cỏ, bất chợt một con Sói ở đâu nhảy xổ ra.

Sói quát hỏi:- Dê kia! mi đi đâu?

Dê trắng sợ rúm cả người, lắp bắp:

– Dạ, dạ, tôi đi tìm… tìm cỏ non và…và uống nước suối ạ!

Sói lại quát hỏi:

– Mi có gì ở chân?

– Dạ, dạ, chân của tôi có móng ạ…ạ!

– Trên đầu mi có gì?

– Dạ, dạ, trên đầu tôi có đôi sừng mới nhú…

Sói càng quát to hơn:

– Trái tim mi thế nào?

– Ôi, ôi, trái…trái tim tôi đang run sợ…sợ…

– Hahaha…

Sói cười vang rồi ăn thịt chú Dê trắng tội nghiệp.

Ảnh minh họa

Dê đen cũng đi tới khu rừng để ăn cỏ non và uống nước suối. Đang tha thẩn ngặm cỏ, chợt Sói xuất hiện, nó quát hỏi:

– Dê kia, mi đi đâu?

Dê đen nhìn con Sói từ đầu tới chân rồi ngước cổ trả lời:

– Ta đi tìm kẻ nào thích gây sự đây! Sói bị bất ngờ, nó hỏi tiếp:

– Thế dưới chân mi có gì?

– Chân thép của ta có móng bằng đồng.

– Thế…thế…trên đầu mi có gì?

– Trên đầu của ta có đôi sừng bằng kim cương!

Sói sợ lắm rồi, nhưng vẫn cố hỏi:

– Mi…mi…trái tim mi thế nào?

Dê đen dõng dạc trả lời:

– Trái tim thép của ta bảo ta rằng: hãy cắm đôi sừng kim cương vào đầu Sói. Nào, Sói hãy lại đây.

Ôi trời, sợ quá, con Sói ba chân bốn cẳng chạy biến vào rừng, từ đó không ai trông thấy nó lởn vởn ở khu rừng đó nữa.

Dạy con hiểu: Qua câu chuyện ngụ ngôn trên, bạn có thể truyền tải nhiều thông điệp khác nhau cho bé hiểu. Chẳng hạn như biết cách ứng xử trước các tình huống khó, nguy hiểm, lạc quan và bản lĩnh để xử lý vấn đề.

Câu chuyện thứ 5: Chú bé chăn cừu

Một ngày nọ có một cậu bé chăn cừu buồn rầu ngồi trên sườn núi nhìn những con cừu của làng. Để làm vui vẻ cho mình, cậu hít một hơi thật sâu rồi la lên, Sói! Sói! có sói đang đưổi bắt cừu!

Dân làng chạy ngay lên núi để giúp cậu bé đuổi chó sói. Nhưng khi họ đến đỉnh núi thì không thấy con chó sói nào hết. Cậu bé nhìn những khuôn mặt đang giận dữ của dân làng và cười.

Người dân liền bảo với cậu bé “này cậu bé chăn cừu, đừng hô sói khi không có chó sói”. Rồi họ tức giận bỏ xuống núi.

Hôm sau cậu bé lại la toáng lên “Sói! Sói! Có sói đang đuổi bắt cừu!” Vì sự vui sướng nghịch ngợm của mình, cậu bé lại thấy người dân chạy lên núi để giúp cậu đánh đuổi sói.

Nhưng khi người dân không thấy chó sói đâu họ liền nghiêm nghị nói với cậu bé “Hãy giành bài ca đáng sợ của cậu cho khi nào có việc xấu thực sự! Đừng hô sói khi không có chó sói!”

Nhưng cậu bé chỉ nhe răng cười nhìn họ tức giận xuống núi một lần nữa.

Ảnh minh họa

Về sau khi cậu bé nhìn thấy một con sói thực sự đang rình mò đàn cừu của cậu. Rất hoảng sợ, cậu bé vắt chân lên chạy đi dùng hết sức gọi toáng lên “Sói! Sói!”

Nhưng dân làng nghĩ rằng cậu bé lại lừa họ nên không ai chạy lên núi.

Hoàng hôn xuống, mọi người tự hỏi tại sao không thấy cậu bé và đàn cừu trở về. Họ liền leo lên đồi để tìm cậu bé và họ thấy cậu đang vừa khóc vừa nói.

“Thực sự đã có một con sói ở đây! Bầy cừu đã chạy tan tác! Cháu đã hô có Sói! Tại sao các bác không tới?”

Khi trở về làng, một cụ già đã khoác tay lên cậu bé và an ủi “sáng mai chúng ta sẽ giúp cháu tìm những con cừu bị mất, không ai tin một kẻ nói dối ngay cả khi họ đang nói thật cháu ạ !”

Câu chuyện thứ 6: Cậu bé chăn cừu và cây đa cổ thụ

Đó là một thứ cây to, khỏe, lá của nó rậm rạp đến nỗi không một tia nắng nào có thể lọt qua được. Vào những ngày trời nắng nóng người ta thường nghỉ chân một lát và trò chuyện hàn huyên cùng cây dưới bóng cây mát rượi. Mọi người ai cũng biết rằng cây đa rất thông thái vì cây đã có tuổi, đã từng trải.

Một hôm, có một cậu bé chăn cừu ngồi nghỉ mát dưới gốc cây sau một ngày dài phơi mình dưới nắng cậu bé thấy người mệt mỏi và nóng bức. Một làn gió mơn man thổi thoa nhẹ lên tấm thân mỏi mệt của chú bé. Cậu bé bắt đầu thấy buồn ngủ. Vừa đặt mình xuống cậu bé bỗng ngước mắt nhìn lên những cành cây. Bấy giờ cậu bé bỗng thấy mình thật kiêu hãnh, cậu vẫn thường hay khoe với mọi người rằng cậu có tài chăn cừu và đàn cừu của cậu nhờ vậy mà lớn rất nhanh. Khi cậu bé phát hiện ra cây đa chỉ có những chùm quả rất nhỏ nó bắt đầu thấy ngạc nhiên. Cậu bắt đầu chế giễu: hư, một cái cây to khỏe thế này mà làm sao chỉ có những bông hoa những chùm quả bé tí tẹo thế kia, mọi người vẫn bảo là cái cây này thông thái lắm kia mà nhưng làm sao nó có thể thông thái khi mà quả của nó chỉ toàn bé xíu như vậy. Dĩ nhiên là cây đa nghe hết những lời của cậu bé nhưng cây vẫn im lặng và cành lá chỉ khẽ rung rinh đủ để cho gió cất lên khúc hát ru êm dịu. Cậu bé bắt đầu ngủ, cậu ngáy o o…. Cốc.

Ảnh minh họa

Quả đa nhỏ rụng chính giữa trán của cậu bé, nó bừng tỉnh nhưng càu nhàu: “gừm… người ta vừa mới chợp mắt được có một tí”, rồi nó nhặt quả đa lên chưa hết chưa biết định làm gì với quả đa này bỗng nhiên cậu bé nghe thấy có tiếng cười khúc khích, cậu nghe thấy cây hỏi:

“Có đau không ?”.

“Không nhưng mà làm người ta mất cả giấc ngủ”.

“Đó là bài học cho cậu bé to đầu đấy. Cậu chẳng vừa nhạo tôi là chỉ sinh ra toàn những quả nhỏ xíu là gì”.

“Tôi nhạo đấy tại sao người đời lại bảo bác là thông thái được nhỉ? Phá giấc ngủ trưa của người khác! Thế cũng là thông minh chắc! “.

Cây cười và nói: “Này này anh bạn anh hãy nghe đây những chiếc lá của tôi cho cậu bóng mát để cậu lấy chỗ nghỉ ngơi. ừ thì cứ cho là quả của tôi nó bé đi chăng nữa nhưng chẳng lẽ cậu không thấy rằng tạo hóa hoạt động rất hoàn chỉnh đó sao. Cậu thử tưởng tượng xem, nếu quả của tôi to như quả dừa thì điều gì sẽ xảy ra khi nó rơi vào đầu cậu”.
Cậu bé im thin thít: “ừ nhở”. Câu chưa hề nghĩ đến điều này bao giờ cả.

Cây lại nhẹ nhàng tiếp lời: “Những người khiêm tốn có thể học hỏi rất nhiều điều từ việc quan sát những vật xung quanh đấy cậu bé ạ”.

“Vâng bác đa bác cứ nói tiếp đi”.

“Cậu hãy bắt đầu làm bạn với những gì ở quanh cậu. Chúng ta tất cả đều cần tới nhau. Cậu cứ nhìn bầy ong kia mà xem. Nhờ có ong mà hoa của tôi mới có thể trở thành quả. Thế còn bầy chim kia thì sao. Chúng làm tổ ngay giữa tán lá của tôi đây này. Những con chim bố mẹ kia phải làm việc vất vả cả ngày để bắt sâu nuôi con và cậu có biết việc làm đó có ý nghĩa gì với tôi không?”.

“Không, có ý nghĩa gì vậy hả bác?”.

“Sâu ăn lá chính vậy loài chim kia chính là những người bạn của tôi. Chúng còn giúp cả cậu nữa đấy, sở dĩ cừu của cậu có đủ lá và cỏ để ăn là vì chim chóc đã tiêu diệt hết các loài côn trùng và sâu bọ. Và chưa hết đâu cậu bé ạ!”.

“Còn gì thế nữa hả bác đa”.

“Cậu hãy nhìn xuống chân mình mà xem, những chiếc lá rụng tạo thành lớp thảm mục, những con sâu đào đất ngoi lên để ăn lá, chúng đào đất thành những lỗ nhỏ, nhờ đó không khí có thể vào được trong đất. Có không khí trong đất nên bộ rễ của tôi mới khỏe thế nào đấy. Rễ khỏe nên tôi cũng khỏe hơn. Nào thế bây giờ cậu trẻ đã hiểu chưa?”.

“Cháu hiểu rồi thưa bác. Bác tha lỗi cho cháu nhé vì đã cười nhạo bác bác đa ạ”.

” Không sao bây giờ cháu hãy ra dắt cừu về đi.”

Có thể cậu bé chăn cừu không phải ngay sau đó sẽ trở nên khiêm tốn, học hỏi luôn được nhưng rõ ràng là cậu đã nhận ra người ta không thể sống lẻ loi phải không các bé.

Câu chuyện thứ 7: Chuyện cô Mây

Trên trời có một đám mây xinh đẹp, khi thì cô mặc áo trắng như bong, khi thì cô mặc áo xanh biếc, lúc thì cô lại đổi áo màu hồng tươi. Cô mây cứ suốt ngày nhởn nhơ bay lượn, lúc lướt trên đỉnh núi, ngọn đồi, lúc bay trên biển cả mênh mông, lúc vờn đồng quê bát ngát. Nhưng bay mãi một mình cũng buồn vì chẳng có ai chơi với cô. Bác Mặt trời bận tỏa ánh nắng cho người phơi thóc. Cô mặt trăng bận rãi ánh vàng cho các em bé vui chơi. May thay cô gặp Chị Gió. Cô gọi:

– Chị Gió ơi?

Chị Gió đáp:

– Chị đang bận rủ các bạn mây các nơi về làm mưa đây. Em có muốn làm mưa không?

– Làm mưa để làm gì hả chị?

– Làm mưa để cho cây cối tốt tươi, cho lúa to bong, cho khoai to củ.

– Thế làm mưa có dễ không chị Gió?

– Làm mưa cũng dễ thôi nhưng mà phải mệt, phải nhịn mặc áo đẹp, phải chịu lạnh rồi tan thành mưa, rơi xuống ruộng đồng.

– Thế không được làm mây nữa ư?

– Không, nhưng lại được làm nước chảy. Nước chảy có ích cho người. Thế em có thích làm nước chảy không?

Mây gật đầu:

Chị cho em đi làm nước chảy với. Nhởn nhơ bay lượn một mình mãi em cũng chán lắm. Em muốn làm việc có ích cho người cơ.

Ảnh minh họa

Chị Gió thổi mạnh, đưa mây đi rất nhanh. Càng đi, càng bay sà xuống thấp, mây các nơi cùng kéo về đông nghịt, màu áo xám làm tối cả một vùng trời. Ai nấy đều nhanh nhẹn vội vàng kéo nhau sà xuống thấp. Bỗng cô nhìn thấy một đoàn trẻ bé đang chơi trong vườn hoa, đàn trẻ nhảy nhót tung tăng ngẩn mặt lên trời mà hát:

Cầu trời mưa xuống

Lấy nước tôi uống

Lấy ruộng tôi cày

Lấy bát cơm đầy

Lấy rơm đun bếp.

Cây, lá, cỏ, hoa thấy mây xám bay ngang cũng ngẩng đầu lên rì rào nói:

Mưa rơi xuống đây

Cho tốt cỏ cây

Cho tươi hoa lá

Nhớ mong mưa quá

Mưa ơi! Mưa ơi!

Vừa lúc đó cơn lạnh ùa đến. Đám mây xám rùng mình tan thành những giọt nước thi nhau tưới xuống đất rào rào. Đoàn trẻ dắt nhau chạy trốn dưới mái hiên. Cỏ, cây, hoa, lá tươi tỉnh mỉm cười đón mừng những giọt nước trong vắt đáng yêu.

Thế là cô Mây trên trời cao đã hóa thành dòng nước chảy tràn khắp ao hồ, đồng ruộng, sông ngòi. Vài hôm nữa bác mặt trời chiếu xuống nước bốc thành hơi. Chị Gió lại đưa nước lên trở thành Mây.

Câu chuyện thứ 8: Cậu bé mũi dài

Ngày xưa có một cậu bé có cái mũi rất dài,vì thế mọi người gọi cậu là: “Bé mũi dài”

Một buổi sáng đẹp trời, tiếng gió vi vu thổi, tiếng chim Họa Mi hót véo von. Bé Mũi dài nhìn thấy vườn hoa với muôn vàn bông hoa đua sắc khác nhau: Hoa Hướng Dương vàng rực, Hoa Hồng, Hoa Cẩm Chướng đỏ tươi.

Chú bé nhìn thấy một cây táo sai trĩu quả,những quả táo chín đỏ, thơm nức. Chú vội vàng leo lên cây để hái nhưng… chú không trèo lên được vì vướng phải cái mũi dài của mình. Bực quá chú nói: “Ước gì cái mũi của tôi biến mất, tôi chẳng cần cái mũi, tôi chỉ cần cái miệng để ăn đủ thứ thơm ngon trên đời, cũng chẳng cần có tai làm gì cả”.

Ảnh minh họa

Lúc đó chú Ong, cô Họa Mi đứng gần đó, thấy vậy đều ngạc nhiên nói:

– Tại sao bạn không cần mũi? Đối với tôi mũi rất cần, có mũi tôi mới có thể thở được, ngửi và phân biệt được các mùi thơm khác nhau của các loài hoa.

Lúc đó chim Họa Mi bay đến chỗ Mũi dài nói:

– Nếu bạn không có tai thì làm sao nghe được tiếng hót của tôi và những âm thanh kỳ diệu xung quanh.

Các cô hoa cũng rung rinh nói:

– Nếu bạn không có mắt bạn có nhìn thấy những màu hoa rực rỡ của chúng tôi không?

Bé mũi dài nghe xong hốt hoảng thấy mình không thể thiếu chúng được. Từ đó cậu luôn giữ gìn vệ sinh cơ thể, giữ gìn đôi mắt, cái mũi… không bao giờ có ý định vứt chúng đi nữa.

Câu chuyện thứ 9: Chú chim nhỏ lười biếng

Có một chú chim nhỏ được bố mẹ cưng chiều nên rất lười biếng. Hàng ngày, ngoài việc ăn chơi và ngủ, chú chẳng làm gì cả. Một hôm các bạn chim rủ rê:

– Chim nhỏ ơi, hãy học bay cùng với tụi mình đi.

– Học bay làm gì? Tớ có bố mẹ chăm sóc, bảo vệ rồi nên không cần học nữa đâu.

Nói rồi chim nhỏ bỏ đi chỗ khác, lấy bánh trái ra ăn. Các bạn chim chỉ biết lắc đầu rồi kéo nhau đi học bay. Chim nhỏ vừa thưởng thức đồ ăn vừa lầm bầm:

– Mình không ngốc khi có đồ ăn ngon mà không ăn, lại đi học những thứ vô bổ.

Một tháng qua đi, các bạn chim đều đã biết bay. Chúng rủ nhau đến thăm chim nhỏ và ngạc nhiên khi thấy nó rất béo ú. Chim nhỏ thì chẳng quan tâm gì đến các bạn mà quay lưng lại tiếp tục ngủ.

Thấy vậy, các bạn chim lần lượt bay đi. Lúc đó, một con rắn núp trong tán cây hiện ra, thè cái lưỡi gớm ghiếc và bò từ từ đến chỗ chim nhỏ đang nằm.

Ảnh minh họa

Chim nhỏ vẫn đang ngủ say nên không biết nguy hiểm đang rình rập mình. May sao, các bạn chim đang bay lượn gần đó đã nhìn thấy cảnh tượng này bèn sà nhanh xuống la toáng lên, báo động cho chim nhỏ:

– Chim nhỏ dậy đi, mau bay đi thôi, có rắn kìa.

Chim nhỏ giật mình tỉnh dậy, định vỗ cánh bay, nhưng do không biết bay nên đã rơi từ trên cây xuống. Các bạn của chim nhỏ nhanh trí cắp hai cái cánh của nó rồi bay đến nơi an toàn. Bị mất con mồi, rắn vô cùng tức giận.

Sau khi hoàn hồn, chim nhỏ rất cảm kích ơn cứu mạng của các bạn, nhưng chợt nghĩ tới thái độ lúc trước của mình, nó đỏ mặt hổ thẹn, nói lí nhí:

– Các cậu cho tớ xin lỗi nha. Cảm ơn các cậu đã cứu tớ. Tớ biết lỗi rồi, tớ sẽ học bay như các cậu, các cậu dạy cho tớ bay nhé.

Các bạn chim đồng thanh:

– Tất nhiên là được, nhưng mà…

– Nhưng mà sao? – Chim nhỏ hỏi.

– Cậu phải giảm béo đã, nếu không thì với cái bụng tròn vo, cậu làm sao bay?

Cả bọn cùng cười vui vẻ, một bạn chim tiếp lời:

– Bọn tớ đùa thôi, tụi mình cùng tập cho chim nhỏ bay nào.

Vậy là chim nhỏ đã bỏ thói quen lười biếng của mình, tập bay cùng các bạn.

Câu chuyện thứ 10: Tại sao gà trống gáy

Ngày xưa, Gà Trống có một bộ lông thật là sặc sỡ, đẹp lộng lẫy. Trong khi đó, Công chỉ có một bộ lông khá óng ả, nhưng không được đẹp bằng lông của Gà Trống.

Ảnh minh họa

Một hôm, Gà đang đi dạo trong rừng thì gặp Công. Cả hai chuyện trò hợp tính nên kết bạn cùng nhau. Từ đó Công có nhiều dịp nhìn ngắm bộ lông của Gà, và thường mơ ước được có bộ lông đẹp như thế. Còn Gà thì vô tình không biết sự mong ước của Công, nên vẫn vô tình phô trương nét đẹp của bộ lông mình cho Công thấy. Khiến Công ngày càng thêm thèm muốn chiếm đoạt bộ lông đó.

Đến ngày kia, Công chợt nghĩ ra một kế để gạt Gà. Công giả bộ buồn rầu và than phiền cùng Gà:

– Buồn quá bạn ạ, chiều nay tôi phải dự tiệc cùng bạn bè nhưng lại chẳng có bộ áo nào đẹp để đi dự tiệc cả.

– Gà ngắm nghía Công rồi nói:

– Bộ áo của bạn cũng đẹp lắm. Chẳng mấy ai có được bộ áo như bạn đâu. Công ạ, bạn đừng buồn nữa.

Công vẫn thở dài, rồi ngỏ ý:

– Bộ áo của tôi tuy cũng không tệ, nhưng bì sao được với bộ của bạn. Kìa, bạn nhìn thử mà xem. Dáng bạn oai phong lẫm liệt. Trên đầu thì có cái mào đỏ dựng đứng trông như vương miện của vua. Đôi chân vàng óng trông như đôi hia vàng. Còn bộ lông của bạn thì quả thật tuyệt vời vô cùng. Óng ánh đủ màu cầu vồng. Trông thật rực rỡ và uy nghi. Đẹp vô cùng. Giá mà bạn cho tôi mượn tạm bộ áo bạn để đi dự tiệc thì quý biết chừng nào.

Gà vui khi nghe Công khen ngợi bộ áo của mình nên tỏ vẻ dễ dãi, đồng ý cho Công mượn. Công mừng quá vội trao đổi áo với Gà ngay lập tức. Trước khi chia tay với Gà, Công còn hứa chắc chắn rằng sẽ trả lại bộ áo cho Gà ngay sớm hôm sau, trước lúc mặt trời mọc. Gà tin lời nên vui vẻ chờ đợi.

Nhưng than ôi! Gà cứ chờ mãi, chờ mãi. Mặt trời mọc rồi lại lặn, lặn rồi lại mọc mà vẫn chẳng thấy bóng dáng của Công. Gà tiếc bộ áo lộng lẫy của mình vô cùng nên cứ thao thức. Trời vừa hửng sáng, mặt trời sắp sửa mọc thì Gà đã vội choàng dậy mà cất cao giọng gọi:

– Ò…ó…o…o… Ò…ó…o…o…. Sáng rồi, Công ơi, trả áo cho tôi… Ò…ó…o…o… Ò…ó…o…o..

Và cũng từ đó đến nay, Công mới có bộ lông thật lộng lẫy như ta thường thấy. Mỗi khi nhớ lại chuyện xưa, Công lại thích chí giương cánh, xòe bộ lông đuôi óng ánh rực rỡ ra để khoe. Còn Gà Trống chỉ còn có bộ lông như hiện tại, và Gà vẫn cất cao giọng mỗi buổi sáng đến mong Công nghe mà trả lại áo cho Gà .

Theo WTT

Thứ Năm, 7 tháng 12, 2017

Đỗ Văn Hiếu: Làm giàu không khó… hay làm hoài không khá

Đỗ Văn Hiếu: Làm giàu không khó… hay làm hoài không khá

“Trong những ngày tháng khi còn là sinh viên, tôi đã đọc rất nhiều sách về làm giàu mà vẫn không tài nào tìm ra được “kế sách” để giàu. Làm giàu liệu có dễ như mọi người nghĩ? Xin thưa rằng, Rất khó. Nhưng nếu kiên trì và có tài thì mọi thứ đều có thể đến.”

Doanh nhân (DN) Đỗ Văn Hiếu khẳng định và nhớ lại câu chuyện khởi nghiệp của mình.

Liệu khó… có ló cái khôn?


Khởi nghiệp thật sự là điều khó khăn nhất mà doanh nhân Đỗ Văn Hiếu đã từng trải qua. Nó vừa thú vị, hạnh phúc nhưng cũng không thiếu những giọt nước mắt ở trên khóe mi. Trở lại, mười mấy năm về trước – từ bỏ vùng quê nghèo ở Miền Trung để vào Sài Gòn đi học. Vào thời điểm đó, đại học là con đường duy nhất để giúp cho bạn thành công. Nếu không đậu đại học thì coi như cánh cửa cuộc đời gần như hoàn toàn khép lại.

Doanh nhân Đỗ Văn Hiếu tại giải bóng đá Hoàng Gia.

Năm đó, Hiếu thi đậu vào trường Đại học Công Nghiệp TP.HCM, ngành Quản trị - Marketing. Rời quê nghèo để vào Sài Gòn tráng lệ với ước mơ sẽ đổi đời. Một tháng nhận được “tiền lương” của gia đình, cầm trên tay vài trăm nghìn mà không sao cầm được nước mắt. Hiếu quyết định đăng ký xin việc làm để kiếm thêm thu nhập dùng trang trải cho việc đi học vừa không phải lấy tiền từ gia đình.  

“Những ngày tháng ấy, vào mỗi buổi tối khi đi làm gia sư về, tôi cứ trầm ngâm bên khung cửa sổ của căn nhà trọ ọp ẹp, ẩm thấp, ở gần khu công nghiệp. Tôi nghĩ về sự bắt đầu trong cuộc đời mỗi con người. Tôi không chỉ muốn làm giàu cho bản thân mình mà còn muốn đóng góp một phần nhỏ cho sự phát triển chung của xã hội. Vì con người chính là chìa khóa mở nhiều cánh cửa đi vào nền vằn minh vật chất và văn minh tinh thần của nhân loại", DN Đỗ Văn Hiếu, bộc bạch tâm sự.

Thời gian đi làm gia sư nhìn vào đôi mắt ngây thơ của những đứa học trò – trong lúc chăm chú nghe thầy giảng bài. Đôi mắt đó, càng thôi thúc cho Hiếu – phải làm điều gì đó cho ngành giáo dục, để cho những đứa trẻ có thể: “Ngoan hơn, thông minh hơn, học giỏi hơn”. Hiếu còn nhớ, Alber Einstein nói một câu bất hủ: Động lực khiến cho một con người làm việc say mê như một tín đồ sùng đạo hay một người yêu say đắm, đó là nỗ lực mỗi ngày hoàn toàn không hề có chủ định trước, mà xuất phát từ trái tim. Chính từ những xuất phát điểm như vậy, nên sau này Hiếu đã mở ra Hệ Thống Giáo Dục Royal International School, có 9 cơ sở chi nhánh và nhận hơn 1000 học viên – với hơn 6 bộ môn chủ đạo, bao gồm: Cờ vua, mỹ thuật, bóng đá, âm nhạc, mỹ thuật, ngoại ngữ… Với định hướng: Cùng Học, Cùng Vui, Cùng Chơi.

“Vào thời điểm khởi nghiệp, Hiếu chưa bao giờ nghĩ có thể làm được nhiều thứ cho ngành giáo dục đến như vậy”, DN Đỗ Văn Hiếu kể.

Những người thầy đầu tiên…

Sau khi ra trường, Hiếu tạm gác việc làm gia sư và tập chung vào chuyên môn chính của mình hơn. Tấm bằng, Quản Trị - Marketing đã giúp ích cho Hiếu khá nhiều khi bắt đầu công việc đầu tiên của mình: Kinh doanh BĐS. Do chưa có nhiều kinh nghiệm nên ban đầu Hiếu gặp khá nhiều khó khăn trong công việc của mình. May mắn đầu đời của Hiếu là được gặp vị Giám Đốc Công ty – chính là phụ huynh của đứa bé mà Hiếu đã từng đến nhà dạy học khi còn là sinh viên.  Trong những lúc khó khăn, vị Giám Đốc luôn động viên hiếu bằng câu nói nằm lòng: “Thường thì cái khó sẽ bó cái khôn, còn cái khôn phải lâu lắm mới ló”. Quả đúng như vậy, giữa bài học lý thuyết và việc kinh doanh BĐS rất khác xa nhau. Thời ấy, người ta tìm kiếm thông tin mua bán BĐS qua những mảng rao vặt trên báo. Chứ không như bây giờ tất cả mọi thứ người ta đều có thể kinh doanh trực tuyến: Tức là kinh doanh tiếp thị ứng dụng công nghệ trực tuyến vào tiếp thị và phân phối.

Nhưng Hiếu học rất nhanh, nắm bắt mọi thứ. Ông trời không bao giờ phụ lòng người. Căn nhà mà Hiếu bán được đầu tiên là của một cặp vợ chồng đã khá già. Cụ già ngày xưa là lính bộ binh, có 3 người con – đều thành đạt. Sau khi các con ông lớn, cụ già đã dành cả tài sản của mình chia đều cho các con. Những đứa con của ông đều có nhà ở trung tâm thành phố. Số tiền còn lại, cụ mua một miếng đất để cất một căn nhà nhỏ ở ngoại ô Sài Gòn, với mục đích tận hưởng tuổi già. Hiếu nhớ mãi về ngày tháng ấy, nhớ mãi về đôi mắt mà ông cụ nhìn bà cụ thật yêu thương và trìu mến làm sao. Hôm đó, Hiếu đã khóc vì 2 điều: Một là, hạnh phúc vì thấy xung quanh mình nhiều điều tốt đẹp. Hai là, Hiếu đã vượt qua những giới hạn của chính bản thân mình. Giá trị thật của con người nằm ở lòng yêu thương. Nếu bạn nhân ái thì đó là sức mạnh để làm tốt tất cả mọi thứ trong cuộc sống này.

Nghề nghiệp là mối lương duyên giữa bản thân mình và cuộc sống. “Người chọn nghề và sau đó nghề chọn người. Và khi nó chọn mình rồi thì bắt mình phải trả nợ nó cả cuộc đời khi nào chẳng biết”,  DN Đỗ Văn Hiếu bùi ngùi chia sẻ.


Công việc đang thuận lợi thì công ty BĐS đang làm gặp một số khó khăn - khi bị cạnh tranh quyết liệt bởi các công cụ kinh doanh trực tuyến. Bữa hôm ấy, ông gọi Hiếu lên để trả tháng lương cuối cùng. “Người đàn ông có mái tóc đồi mồi, khóe mắt chân chim, nhưng đôi mắt đầy tinh tường nói với Hiếu rằng: Hãy quyết đoán và tận dụng mọi lợi thế của tuổi trẻ để đi tiếp con đường đã chọn”.  Khi đó, đôi mắt của ông rất u buồn, không che giấu được sự mệt mỏi ẩn chứa ở bên trong.

Hiếu tiếp tục lao vào lĩnh vực kinh doanh BĐS, bằng phương thức: Kinh doanh và tiếp thị ngành BĐS. Với vốn hiểu biết được tích lũy từ công ty cũ, kiến thức học được ở trường đại học sau một thời gian ngắn Hiếu đã làm chủ cuộc chơi này. Hiếu nhanh chóng mua lại trang BĐS tương đối “hot” nhất thời bấy giờ.

Từ một người đi làm thuê lấy bước đệm để trở thành ông chủ của một tập đoàn đa ngành.

Doanh nhân Đỗ Văn Hiếu trong một sự kiện gần đây nhất.

Khởi nghiệp tay trắng… thành ra đống nợ

Những gì đã trải qua có nhiều lúc thăng trầm. Nhưng nghề BĐS đã chọn Hiếu như một may mắn từ ơn trên. Hiếu luôn tâm niệm: “Mọi cố gắng không có giới hạn sẽ mang lại những thành công không có giới hạn. Bây giờ có ai hỏi Hiếu: Làm giàu khó không? Hiếu sẽ trả lời ngay: “Rất khó, vì ai mà chẳng khởi nghiệp tay trắng mà đến khi thành công thì sẽ mang theo cả đống nợ”. Đúng, giờ Hiếu nợ nhiều lắm. Nợ ân tình người đã dẫn mình vào cái nghề khốc liệt này. Nợ người nhân viên, khách hàng niềm tin, nợ hơn 10.000 con người (10.000 = nhân viên + cộng tác viên + khách hàng) đang làm việc trực tiếp hoặc gián tiếp tại Công ty An Gia Lập Nghiệp.

Hiện nay, họ đều đã đủ cơm ăn, áo mặc. DN Đỗ Văn Hiếu kể tiếp: “Trong thế giới của vật chất chia ra làm 2 phạm trù hết sức quan trọng: Con người và tha nhân. Mình muốn hạnh phúc thì phải đem tất cả ý chí, nghị lực, tấm lòng để phục vụ cho tha nhân. Từ đó, tha nhân sẽ trở nên có ích để phục vụ cho tiến trình hoàn thiện của xã hội con người”.

Suốt khoảng thời gian dài lập nghiệp, đi từ tay trắng đến khi trở thành ông chủ của một Tập đoàn kinh doanh nhiều lĩnh vực: BĐS, Công nghệ Trực tuyến, Truyền thông, Xuất bản, Giáo dục, Giải trí, Thể thao…  Điều mà Hiếu luôn tâm niệm, theo câu nói của Che Guevara – nhà cách mạng lỗi lạc người Argentina rằng: Cuộc đời là một hành trình dài với rất nhiều mục đích theo đuổi. Tất nhiên bạn phải đeo bám lấy nó cho đến hơi thở cuối cùng. Nó chỉ ngừng lại khi bạn ngừng đi và đồng nghĩa với việc bạn đã chết.

Chính vì lẽ đó, từ năm tháng khó khăn của thời sinh viên – vùng quê nghèo với hình ảnh người mẹ lúc nào cũng chờ con mỗi khi Xuân về đã ám ảnh lấy tâm trí của Hiếu. Nó mang ý nghĩa về tổ ấm, sự đoàn tụ. Mái nhà là sự đoàn viên cho những người con xa nhà.

Hiếu đã biến những ám ảnh ảnh ấy thành hành động khi đầu tư cho dự án: Khu đô thị thương mại, dịch vụ - Biên Hòa City (www.bienhoacity.vn), với tổng diện tích quy hoạch lên đến 50ha, nơi sẽ cung cấp cho thị trường 1100 nền đất xây tự do, 700 nhà phố liền kề theo mẫu, và 150 biệt thự cao cấp. Vì Hiếu nghĩ – xây nhà là kiến tạo hạnh phúc, giúp người khác hiện thực hóa mơ ước mà nhiều người không làm được.

Theo Duy Kỳ
Báo gia đình và pháp luật

http://m.giadinhvaphapluat.vn/do-van-hieu-lam-giau-khong-kho-hay-lam-hoai-khong-kha-p56728.html? 

Thứ Tư, 29 tháng 11, 2017

Đỗ Văn Hiếu - doanh nhân trẻ khát vọng dẫn đầu ngành BĐS Việt

TĐO - 24 giờ là quỹ thời gian quá ít ỏi để doanh nhân (DN) trẻ tuổi này giải quyết hết lượng công việc đồ sộ của hơn 6 công ty bất động sản (BĐS). Bận rộn là thế, nhưng DN Đỗ Văn Hiếu chưa bao giờ dám cho phép mình được ngơi nghỉ. Anh luôn đau đáu với những triết lý kinh doanh mới, mô hình hoạt động mới trong lĩnh vực kinh doanh BĐS, nhằm hướng tới nhiều giá trị mang tính bền vững và ổn định.

Từ triết lý đến cuộc sống

Sinh ra tại một vùng quê nghèo ở miền Trung, ký ức tuổi thơ của Đỗ Văn Hiếu bị ám ảnh bởi sự tàn phá khủng khiếp của thiên nhiên lên những mái nhà liêu xiêu, yếu ớt và mong manh thuở nhỏ mỗi khi quê nhà gặp bão. Hoàn cảnh khó khăn ngày bé đã góp phần hình thành nên nghị lực sống mạnh mẽ, đức tính kiên cường, chịu khó của Hiếu. Lên Sài Gòn lập nghiệp với 2 bàn tay trắng, cậu sinh viên trẻ Đỗ Văn Hiếu bắt đầu thử sức ở rất nhiều công ty BĐS lớn, nhỏ khác nhau. Suốt khoảng thời gian ấy, anh đã tích góp cho mình không ít kinh nghiệm, triết lý quý báu của ngành nghề.

Ban đầu, Đỗ Văn Hiếu hướng mình theo triết lý "An cư, lạc nghiệp": cuộc sống muốn ổn định thì phải có nhà cửa, mái ấm. Tuy nhiên, bước ngoặt lớn xảy đến khi Hiếu làm chủ santructuyen.com đã làm cuộc đời anh rẽ sang một hướng khác. Vào thời điểm đó, santructuyen.com là một trong những sàn "nóng" nhất và được rất nhiều người kinh doanh trong lĩnh vực BĐS và chứng khoán quan tâm. Không ít người đặt vấn đề muốn mua lại santructuyen.com với giá cao ngất ngưởng, tương đương cả một ngôi nhà lớn lúc bấy giờ - điều hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng của Hiếu. Thế nhưng, một sức mạnh vô hình nào đó đã tác động lên Hiếu khiến anh từ chối những lời mời gọi hấp dẫn, với niềm tin sắt đá: "Nó là đứa con của mình. Bán là hết".

Doanh nhân trẻ Đỗ Văn Hiếu

Đỗ Văn Hiếu quyết định thay đổi, phát triển lĩnh vực kinh doanh trực tuyến BĐS theo triết lý "An Vi" (từ dùng của Giáo sư Kim Định), trong đó, An: sự bình an, thuộc an cư; Vi: sự tương tác hành động. "An Vi" có nghĩa là phải tương tác hành động mới an cư lạc nghiệp được - cuộc sống và giá trị của nó nằm ở tính thực tiễn. Sau này, chính "đứa con tinh thần" đầu đời santructuyen.com đã được Hiếu phát triển mạnh mẽ hơn nữa ở Công ty Sàn Trực Tuyến (STT Group). Tham vọng của DN Đỗ Văn Hiếu chưa dừng lại ở đó, anh muốn trở thành một trong những người đi tiên phong trong lĩnh vực kinh doanh BĐS trực tuyến. 

Mới có triết lý định hình không thì chưa đủ thấm thía trong kinh doanh, Hiếu quyết định bổ trợ khả năng siêu bán hàng  (Super Sales) của mình bằng một mũi nhọn khác về quản trị kinh doanh. Anh suy nghĩ một cách đơn giản: nếu bán hàng mà  không có chiến lược thì thực sự không mang lại hiệu quả cao nhất. Vừa đi làm ban ngày, vừa đi học ban đêm, cuối cùng những nỗ lực của Hiếu đã được đền đáp với tấm bằng MBA - Thạc sỹ Quản trị kinh doanh (nghiên cứu chuyên sâu về truyền thông và marketing).

Bước ngoặt thứ 2 lại đến, Hiếu từ nhân viên marketing trở thành giám đốc marketing của một tập đoàn kinh doanh lớn về BĐS. Lần thay đổi này có thể xem như là một bước tiến lớn trong tư duy làm việc của Hiếu. Anh quyết định mua lại công ty BĐS mà mình đang làm việc để trở thành ông chủ, với một ý niệm từ triết gia Sokrates: "Không ai có thể tắm 2 lần trên 1 dòng sông". Đỗ Văn Hiếu nhận ra rằng cơ hội của mình đã tới và phải nắm bắt lấy nó thật nhanh chóng.

Dẫn đầu ngành BĐS Việt với tư duy mới

Doanh nhân Đỗ Văn Hiếu (áo đen) trong một sự kiện với Công ty nhân dịp đầu năm

Hiện, Đỗ Văn Hiếu đã trở thành Chủ tịch của 6 công ty, gồm: An Gia Group, Công ty Sàn Trực Tuyến (STT Group), Công ty BĐS An Gia Lập Nghiệp, Công ty An Gia Construction, Công ty Royal International, công ty Hội Triệu Phú. Anh cũng từng có thời gian đảm nhiệm chức Tổng Giám đốc của An Cư Lạc Nghiệp – Thái Sơn Group – Bộ Quốc Phòng. DN Đỗ Văn Hiếu chia sẻ bí quyết thành công của anh khi bước chân vào ngành BĐS Việt chính là bí quyết dùng người: "Khi bạn muốn thành công thì điều đầu tiên là bạn phải biết nhìn người, mà phải là người trung hậu và có tài. Bởi lẽ, công nghệ bạn có thì ai cũng có, ý tưởng bạn hay thì nhiều người hay hơn bạn".

Theo doanh nhân trẻ thành đạt này, muốn thành công thì cách thức tư duy về triết lý kinh doanh phải khác và ý thức dùng người là 2 yếu tố quan trọng, xuất phát từ nhiều nguyên nhân.

Thứ nhất, một mình bạn không thể nào quán triệt, làm tốt hết tất cả mọi thứ. Vì vậy, với đặc thù riêng của ngành BĐS vốn rộng và có thể nói là yếu tố cạnh tranh hết sức khốc liệt, bạn có nhiều người tài ở bên bạn, lo cho bạn nhiều việc quan trọng thì giống như "hổ mọc thêm cánh". Tuy nhiên, họ vẫn có thể bỏ bạn mà đi nhưng với DN Đỗ Văn Hiếu thì chính sách giữ người luôn được thiết lập và đưa lên hàng đầu với nhiều khoản lợi nhuận "khủng".

Doanh nhân Hiếu (hàng sau, thứ 2 từ trái sang) tại Trung tâm huấn luyện bóng đá Hoàng Gia

Thứ hai, từ  triết lý kinh doanh trung tâm – DN Đỗ Văn Hiếu đã đưa ra một ý niệm mới: Kinh doanh ngoại vi. Đơn giản, nơi nào nhiều "mật ngọt" thì lắm kẻ dòm ngó, vì vậy thị trường càng thu hẹp và khó phát triển được. Từ triết lý trung tâm sang ngoại vi và từ từ dồn về trung tâm – sẽ tạo ra các yếu tố siêu lợi khác cho người mua như: giá, chính sách khuyến mãi… Theo anh Hiếu, tư duy này sẽ giúp cho doanh nghiệp thoát khỏi hiện tượng "cá lớn luôn ăn thịt cá bé".

Thứ ba, phân khúc nào mang lại lợi nhuận cho doanh nghiệp thì được gọi là "thị trường mới". Với tư duy "chẻ sợi tóc làm bốn", thị trường ngách sẽ được đầu tư khủng khiếp. Doanh nghiệp muốn thành công ở thị trường này, cần yếu tố con người, vì chỉ con người thực tài mới phát triển được "miếng bánh" đầy hấp dẫn này của thị trường BĐS Việt.

DN trẻ Đỗ Văn Hiếu đã và đang ngày càng khẳng định mình trong thị trường BĐS Việt, với ước vọng trở thành người dẫn đầu về triết lý kinh doanh mới trong ngành. Anh luôn tâm niệm: mọi con sông đều chạy ra đại dương hung dữ và bao la – nhưng không có nghĩa là bạn không có quyền ghi tên mình lên một đoạn, khúc, hay cả một bờ dài nào đó.

Duy Kỳ

http://thoidai.com.vn/kinh-te/do-van-hieu-doanh-nhan-tre-khat-vong-dan-dau-nganh-bds-viet_t209c14n69195

Thứ Sáu, 24 tháng 11, 2017

CEO Đỗ Văn Hiếu: Nếu thời cơ là 'vàng' thì con người là 'mỏ vàng'

Trong các mảng đầu tư kinh doanh từ xưa đến nay, BĐS luôn được nhiều người coi là “miếng bánh béo bở”. Thực tế đi đâu chúng ta cũng rất dễ dàng nghe thấy những mẩu chuyện “thiên đường” về ngạch đầu tư này, từ những mẩu vụn vặt như bà này bán nhà này mua nhà khác, lại bán đi,... rồi đến các Công ty lớn xây dựng, đầu tư,... Vậy có thực BĐS “thơm ngon dễ kiếm” như thế không?

Trả lời câu hỏi này, chúng tôi đã có buổi phỏng vấn nhanh với doanh nhân Đỗ Văn Hiếu – Tổng Giám đốc Công ty CP An Cư Lạc Nghiệp, một trong những doanh nhân trẻ thành công tiêu biểu trong thời đại mới. Mà một trong những thế mạnh chuyên môn của anh chính là BĐS, “miếng bánh thơm” đang ngày càng được nhiều giới doanh nhân quan tâm và biết đến.

Doanh nhân Đỗ Văn Hiếu.

Được biết, anh là một doanh nhân thành đạt rất sớm trên lĩnh vực BĐS khi mới 23 tuổi?

Vốn là một người con sinh ra và lớn lên trên mảnh đất quê hương Quãng Ngãi, thấu hiểu cuộc sống vất vả của gia đình và thương ba mẹ, ngay từ khi còn là sinh viên năm nhất, tôi đã mơ để trở thành tỷ phú bằng nghề CEO (Giám đốc điều hành) chuyên nghiệp và lên kế hoạch để thực hiện nó. 

Bước vào năm thứ 2 Đại học, tôi bắt đầu viết dự án khởi nghiệp, lên kế hoạch cuộc đời để giàu nhanh theo sở thích và nhu cầu của xã hội. Lúc ấy tôi nghĩ khi tay trắng khởi nghiệp, một trong những cách làm giàu nhanh từ tay trắng thì thường sẽ là: Kinh doanh mua bán trực tuyến, kinh doanh dịch vụ như môi giới bất động sản, chứng khoán, giáo dục, truyền thông, giải trí ....thế là tôi cùng với những người bạn nghĩ tới là  bắt đầu hành động ngay và luôn bằng cách mở trung tâm gia sư, lập Website, lên đề án mở công ty công nghệ và truyền thông, giáo dục ... 

CEO Đỗ Văn Hiếu trong một sự kiện.

Cho đến  năm 22 tuổi, tôi được may mắn làm chung với các siêu bán hàng trong doanh nghiệp lớn về BĐS tại Phú Mỹ Hưng và Trung tâm TP.HCM với tư cách là chuyên viên môi giới bất động sản, tôi nghĩ người ta làm được thì mình cũng làm được. Và công khó không hề vô ích sau một năm phấn đâu tôi đã đạt được mức thu nhập từ vài chục đến vài trăm triệu mỗi tháng. 

Sau nhiều năm cống hiến, bằng nghị lực cũng như niềm đam mê với nghề, đến nay tôi có được những thành tựu nhất định, hiện nay tôi là Chủ tịch Công ty Sàn trực tuyến (STT Group), một doanh nghiệp tiên phong trong việc ứng dụng công nghệ trực tuyến cho doanh nhân và doanh nghiệp. Đồng thời tôi may mắn là Chủ tịch của Hội Triệu phú, một tổ chức xúc tiến thương mại trong nước và đầu tư BĐS Quốc tế tại Châu Âu, Mỹ. Bên cạnh đó là tôi cũng là chủ tịch của Royal International School tại Việt Nam với 6 chi nhánh hơn 800 học sinh đang học tại miền Nam. Ngoài ra tôi cũng là chủ tịch của Công ty Bất động sản An Gia Lập Nghiệp, là chủ đầu tư của dự án Biên Hoà City (50ha) tại TP. Biên Hòa, Đồng Nai. 

Có được thành công như vậy, anh  có đánh giá gì về BĐS hiện nay và trước kia?

Ngày trước thì mọi ngành kinh doanh đều chịu sự chỉ định nghiêm ngặt của nhà nước, nhưng hiện nay đất nước mở cửa kinh tế nên có rất nhiều điều lệ phải tuân thủ theo “luật chung”. Sự cạnh tranh trong BĐS cũng công bằng hơn, miếng bánh to thì ai cũng muốn, thực tế chia bình quân đầu người nhòm ngó, mẩu bánh của mỗi người bé hơn xưa rất nhiều. Luật thì mở hơn, nhưng cạnh tranh khốc liệt hơn, đồng nghĩa với việc nếu không cẩn thận thì nhà đầu tư có thể ngã đau bất cứ lúc nào.

Trong BĐS người ta hay nhắc đến yếu tố may mắn có đúng không anh?

Nhu cầu cuộc sống ngày càng mở, luật pháp cũng không gò bó như xưa. Tuy nhiên sự cạnh tranh khốc liệt, vốn đầu tư cũng lớn hơn nhiều so với xưa kia. Không những là BĐS, mà các ngành khác cũng vậy không gì khác. Nếu coi  “con người là mỏ vàng”, thì kiến thức là yếu tố quyết định của người đầu tư và những con người làm việc chung với nhà đầu tư, tổng hợp tất cả, một chỉnh thể tốt sẽ tạo nên mỏ vàng. May mắn là có, nhưng nếu một mỏ vàng đủ lớn, đâu cần nhiều may mắn để đào được vàng? Ngành BĐS bây giờ không còn đơn giản như xưa, các nghiên cứu đã chỉ ra, nền kinh tế ảnh hưởng tới BĐS có những chu kỳ nhất định. Chu kỳ tạo ra xu hướng, xu hướng tạo ra thời điểm. Nếu nắm rõ chu kỳ có thể ước chừng được xu hướng, từ đó “đón trước” thời điểm vàng một cách hoàn hảo. 

Đội ngũ cán bộ công nhân viên BĐS An Cư Lạc Nghiệp cùng CEO Đỗ Văn Hiếu.

Vấn đề cơ bản nhất của BĐS là thời điểm có thể dùng con người để dự đoán?

Nếu coi thời điểm là vấn đề cơ bản thì chưa đúng, nên nhớ “thiên thời, địa lợi, nhân hòa”, thời điểm chỉ là một yếu tố thôi. Thực tế hiện nay để đứng vững ngạch này, nhà đầu tư phải đối mặt với rất nhiều vấn đề nan giải như:  

+ Lựa chọn phân khúc phù hợp: Nếu phân khúc đầu tư không phù hợp, có thể là không hợp với túi tiền của mình, có thể là khách hàng không phù hợp mục tiêu. Việc lựa chọn này lại phụ thuộc vào năng lực, kinh nghiệm và những người làm cùng mình

+ Đánh giá tiềm năng: BĐS là ngạch mà tính sinh lời thường theo “năm”, mà theo năm thì nó lại dính nhiều tới thị hiếu. Nhu cầu xã hội thay đổi, thậm chí là luật pháp, sự hỗ trợ của nhà nước, của nước ngoài và cả cạnh tranh bất ngờ. Muốn đầu tư giỏi, trước tiên cần có bản lĩnh để đánh giá tốt tiềm năng. 

+ Khả năng tính toán dòng tiền, Chi phí đầu tư - lợi nhuận theo thời gian: Đây là một bài toán đau đầu với nhiều nhà đầu tư, nhất là đầu tư nhà ở hoặc các khu nghỉ dưỡng. Để đánh giá được tiềm năng sinh lời, người đầu tư phải quan tâm tới rất nhiều yếu tố liên quan đến nguồn tiền như: cơ sở vật chất, giải tỏa, chất lượng công trình, khả năng thanh khoản sau hoàn thiện, quản lý, nhu cầu của khách hàng... Thực tế những năm gần đây có rất nhiều công trình bị bỏ dở, vì khi triển khai nhà đầu tư phát hiện không thể sinh lời nên họ đành phải bỏ để chờ đợi. 

CEO Đỗ Văn Hiếu trao cúp giải bóng đá Hoàng Gia.

Nếu được lựa chọn thì anh sẽ đầu tư vào khía cạnh nào với tình hình BĐS hiện nay?

Thực ra từ lâu tôi đã nghĩ đến vấn đề của bất động sản ven TP.HCM, vì đây là mảng đầu tư đang được nhiều chuyên gia và bản thân tôi đánh giá rất tiềm năng. Trong 3 năm tới, chắc chắn khu vực ven trung tâm TP.HCM vẫn hút khách đầu tư và cả mảng đầu tư BĐS quốc tế để lấy cơ hội định cư tại nước ngoài cũng sẽ bùng nổ mạnh trên thị trường Việt Nam. Chính vì thế, tôi nghĩ đây là cơ hội tốt nhất để mình đầu tư vào các dự án tiềm năng vùng ven TP.HCM và bất động sản tại Châu Âu, Mỹ. 

Cảm ơn anh rất nhiều về buổi nói chuyện hôm nay, xin chúc anh sức khỏe cùng Công ty An Cư Lạc Nghiệp ngày càng phát triển hơn nữa. 

Theo Thịnh Đức http://m.giadinhvaphapluat.vn/ceo-do-van-hieu-neu-thoi-co-la-vang-thi-con-nguoi-la-mo-vang-p56167.html

Doanh nhân Đỗ Văn Hiếu: "Cho đi là nhận lại"

Từ một chàng sinh viên nghèo trở thành chủ doanh nghiệp ở tuổi còn rất trẻ. Giờ đây, doanh nhân Đỗ Văn Hiếu đảm nhiệm nhiều công việc ở những ngành nghề hoàn toàn khác nhau với nhiều chức danh quan trọng.

Doanh nhân Đỗ Văn Hiếu. 

PV: Ông được nhiều người biết đến với cái nickname: "Trưởng phòng không lương". Và giờ đây, lương của ông là bao nhiêu? Đâu là động lực để ông quyết định phát triển và đầu tư vào ngành giáo dục và phát triển con người?

DN Đỗ Văn Hiếu: Ngày xưa, tôi là “trưởng phòng không lương”. Bây giờ, tôi vẫn vậy, không lương nhưng giờ tôi đã được gọi bằng nhiều cái tên khác nữa như: CTHĐQT không lương hay TGĐ không lương. Với tôi lương chỉ là sự tượng trưng, giá trị thật sự của con người nằm ở đam mê và sáng tạo. Với tinh thần ấy, thì lương là một thứ vô giá mà mỗi người tự biết giá trị của mình đang nằm ở đâu. Tôi bây giờ thì hoàn toàn không có lương nhé. Vì lương của tôi đã thuộc về hơn 10.000 con người đang lao động ở đây.

Riêng về lĩnh vực phát triển con người, tôi đang tập trung phát triển về giáo dục và đào tạo, rèn luyện các kỹ năng mềm về nghề như: truyền thông, báo chí, xuất bản… Với triết lý: “Biết làm, biết sống và biết có.”  Biết làm, phải tự mình làm điều mình thích, việc mình muốn, đam mê mà mình theo đuổi; Biết sống nghĩa là, biết cách ứng xử  với người, với mình, với cuộc đời. Khi đó, biết có là sự cộng gộm giữa biết làm (đam mê) + biết sống (nhân cách) thì tất yếu sẽ thành công.

PV: Ông đang có định hướng và chiến lược phát triển về con người như thế nào trong thời gian sắp tới?

DN Đỗ Văn Hiếu: Tôi nghĩ một con người, muốn tồn tại và phát triển được thì phải đảm bảo ít nhất 2 yếu tố sau đây: Động lực xã hội, động lực tự thân. Về động lực xã hội, nhu cầu giáo dục về con người ngày một cao. Con người muốn hoàn thiện mình thì phải qua giáo dục, châm ngôn ngày xưa có câu: “Nhân bất học bất tri lý”.

Ông được ưu ái gọi với nickname "Trưởng phfong không lương". 

Tuy nhiên, với thời đại khoa học và công nghệ phát triển như vũ bão hiện giờ thì người ta tự do lựa chọn con đường học vấn của mình như: học đại học, học nghề, học các kỹ năng nghề, du học… Vì thế động lực xã hội là một điều kiện cần để phát triển. Động lực tự thân, nghĩa là cái khát vọng, đam mê được làm việc, được lao động của bạn rồi sau đó dẫn tới các hoạch định, chiến lược và thực thi.

Tôi nhớ một câu nói, được trích lại trong “Đắc Nhân Tâm” của Dale Carnegie là: Phát biểu cái bản ngã là điều cần thiết nhất đối với ta. Vậy bản ngã của tôi là gì, những ngày còn nhỏ, tôi là người đam mê với sách, ham mê đọc sách. Tôi đọc rất nhiều loại sách từ kinh doanh làm giàu, triết học, chính trị… nên tôi muốn mình là bệ phóng cho nhiều bạn trẻ có cùng nhiệt huyết, dám nghĩ, dám làm. Sau khi trưởng thành, tôi đi làm rất nhiều ngành nghề khác nhau, tích góp không ít kinh nghiệm. Vì vậy, chiến lược phát triển con người của tôi chính là chia sẻ những hiểu biết, kinh nghiệm của mình với thế hệ tiếp bước tương lai.

PV:  Ông đang hoạt động rất nhiều ngành nghề, có thể nói đa ngành nghề. Từ BĐS tới kinh doanh về công nghệ rồi sang truyền thông, báo chí, xuất bản, giáo dục, cố vấn chiến lược…Vậy đâu mới là đam mê thật sự của ông?

DN Đỗ Văn Hiếu: Đầu tiên, nếu bạn để ý sẽ thấy tất cả những ngành nghề này đều có mối liên hệ với nhau đó thôi. Tất đều nhằm một mục đích phát triển con người và  phát triển kinh tế của đất nước. Thứ 2, tất cả những ngành nghề này muốn làm được, làm tốt phải cần đam mê và có chiến lược. Thứ 3, bạn phải cần có yếu tố may mắn.

Doanh nhân Đỗ Văn Hiếu (ngoài cùng bên phải) trong một hội thảo. 

Tôi còn nhớ một câu trong kinh thánh: Có một vị thần đang trói buộc lấy ta, mà ta không tài nào thoát ra được. Có lẽ, định mệnh đã bắt tôi phải như thế, phải hoạt động nhiều lĩnh vực, ngành nghề để thỏa chí sáng tạo nhằm giải tỏa cái khát vọng làm giàu được dồn nén từ những năm tháng khi còn là một cậu sinh viên nghèo. Vậy đâu là đam mê thật sự, thú thiệt tôi cũng đang tự hỏi mình về điều đó - vì trong bất kỳ một lĩnh vực, ngành nghề nào tôi cũng tìm thấy niềm đam mê, hứng thú cũng như động lực.

Tôi luôn lao động bằng 200% sức lực của chính bản thân mình. Ở kinh doanh, người ta cần rất nhiều sự nhạy bén, ở giáo dục người ta cần điềm tĩnh, ở công nghệ người ta cần yếu tố tỉ mỉ, ở tư vấn người ta cần nhiệt huyết. Tôi nghĩ mình là tổng hòa của yếu tố trên. Vì “con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội mà phải không!”

PV: Xin hỏi ông, trong tương lai ông có định phát triển thêm những ngành nghề nào để đầu tư vào “công nghệ” phát triển con người hay không?

DN Đỗ Văn Hiếu: Xin trả lời luôn cho bạn, đã là con người thì không có yếu tố  công nghệ ở trong đó. Phát triển con người là một chiến lược. Vì người tài vốn là nguyên khí của quốc gia. Có thể, phát triển thêm về lĩnh vực ngoại ngữ chăng; nhưng chỉ là giả thiết thôi nhé. Với một khối lượng công việc đồ sộ như hiện nay, tôi đã giải quyết không xuể rồi.

Tôi ước mình có thêm khả năng phân thân để có thể làm nhiều hơn, phát triển rộng hơn nữa về lĩnh vực đầu tư con người một cách đúng nghĩa nhất. Vì giáo dục cần một tinh thần khai minh để ngọn lửa đam mê luôn trở nên bất diệt.

Xin cảm ơn ông về buổi nói chuyện đầy thú vị. Chúc ông và gia đình nhiều sức khỏe, với những hoạch định lớn hơn nữa trong một tương lai gần. 

Theo Duy Kỳ - Nhã An 

http://www.doanhnhan.vn/doanh-nhan-do-van-hieu-cho-di-la-nhan-lai-d3909.html

Thứ Tư, 15 tháng 11, 2017

Thua Lào, Campuchia... chả nhẽ giờ thua cả nước nghèo Châu Phi

Người Việt Nam hạnh phúc chẳng qua chỉ cái tồn rơi rớt của văn hóa làng ngàn năm ngay trong sóng gió cuồn cuộn của thế kỷ XXI. Nếu không tự khai phóng, e rằng trăm năm nữa Việt Nam chưa thoát khỏi cảnh một nước thu nhập trung bình thấp.

Cầu học bằng khát vọng chinh phục nền tảng để thịnh vượng. Ta còn chờ đến lúc nào?

Vị trí địa lý, tài nguyên thiên nhiên không chắc đã làm nên một quốc gia, một dân tộc hùng mạnh, giầu có. Một nền quản trị công tốt, chính sách vĩ mô tốt, một quốc gia hùng cường không thể bắt đầu từ những tồn đọng trong quá khứ.

Tại sao chúng ta nghèo?

Khi xưa ở Trung Quốc, ông Mạnh tử nói rằng: “Quốc dĩ dân vi bản, dân dĩ thực vi tiên”; sau, cũng lại người Trung Quốc khẳng định rằng “Dân dĩ thực vi thiên”. Oái oăm thay, những câu đó lại đúng với người Việt Nam.

Chúng ta là một dân tộc nông nghiệp là chính, bị dằn vặt và lo âu bởi hạt lúa, củ khoai. Rất chua xót, nhưng khó có thể phủ nhận được rằng chúng ta ưu tiên trước nhất và gần như dành cả cuộc đời công dân của mình để lo miếng ăn cho mình và gia đình.

Tại sao chúng ta nghèo? Ảnh minh họa: vneconomy

Như thế tự bản thân đã "gông cùm" chính tư duy, lòng khám phá và khát vọng chinh phục của mình. Mắt chỉ nhìn dạ dày của mình thì làm sao có tư duy mới, làm sao nghĩ tới triết học, hay “bay những chân trời chưa có người bay” – như ý thơ của nhà thơ Trần Dần?

Vì cái ăn có thể làm được tất thẩy, còn cái ăn thì còn sinh tồn, điều này làm tôi bất giác nghĩ đến lời nhân vật Hamlet “tồn tại hay không tồn tại” - William Shakespeare. Có thật chúng ta tồn tại như một dân tộc giầu khát vọng và một tư duy cởi mở, ham khám phá?

Ồ không! Nền văn minh lúa nước, những đồng bằng, dòng sông, thung lũng nuôi lớn bản làng, nuôi lớn dân tộc này, bảo vệ dân tộc này. Nhưng mặt trái là trói buộc người Việt Nam trong cái khuôn chung- văn hóa làng xã.

Đó là một không gian văn hóa đặc quánh và cô tịch và cái ăn “đo” vị trí con người “một miếng giữa làng hơn một sàng xó bếp”. Tư duy sở hữu “tấc đất cắm dùi”, sống với đất đai tổ tiên, bà con chòm xóm khiến ngàn năm người Việt ở ngay ngã ba đường của thế giới (tức là biển Đông) mà không thể trở thành một quốc gia hàng hải, không thể có một đội thương thuyền mạnh.

Với người Việt Nam, biển cả không khác gì một con sông, cho cá cho tôm, nhưng giương buồm ra khơi buôn bán lại là cái gì đó mênh mông, choáng ngợp, bất trắc và đầy nguy hiểm. Đến cả nhà buôn rồi cũng quay về mua đất để cải thiện giai tầng của mình.

“Phi thương bất phú”, không có thương mại biển nghĩa là không có đô thị đúng nghĩa. Không có đô thị, nghĩa là không có được những sinh lực mạnh mẽ cho kinh tế bản địa, trói buộc nó trong tự cung tự cấp. Không có đô thị đúng nghĩa cũng dẫn tới việc chậm thích ứng với cái mới bao gồm cả tri thức, tư tưởng, và những giá trị văn minh.

Đất đai của Việt Nam chỉ vừa đủ cho người dân sống, đại khái chăm cấy chăm cày thì không phải lo đến cái ăn, nhưng ngược lại cũng khó giầu. Kinh tế, tư duy làng xã cũng không cho phép, không mong muốn anh trở thành một cá nhân giầu “xuất chúng”.

Theo dòng lịch sử ta thấy sự thịnh vượng của vương triều Đại Việt đều phải trông đợi vào sự cân bằng trong chính sách ruộng đất.  Khi chính sách không thể giữ sự cân bằng, xã hội phát sinh biến động đỉnh cao là các cuộc khởi nghĩa nông dân. Và trong các cuộc khởi nghĩa nông dân, kinh tế nông nghiệp lại bị tàn phá, những người làm kinh tế giỏi nhất ở nông thôn sớm trở thành những "nạn nhân" đầu tiên.

Tất cả tạo nên cái vòng luẩn quẩn khiến nông thôn Việt Nam không thể bứt ra được cái nghèo truyền thống và khá thơ mộng với mái nhà tranh và đồng lúa chín vàng.

Các nước phương Tây, nền văn minh của họ là sự Phục hưng văn minh Hi – La. Nhận ra được những chân giá trị, cốt lõi của văn hóa – văn minh, người phương Tây mới buôn bán chinh phục khắp thế giới, riêng ở Á Châu các công ty Đông Ấn từng mọc lên như nấm. Tại Châu Á, thời cận – hiện đại, Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan đã khai phóng chính mình, rũ bỏ đi những thủ cựu, lạc hậu của văn hóa Á Đông “bơi nổi hưởng lạc cùng văn minh phương Tây” – lời Fukuzawa Yukichi.

Còn ta, ta hài lòng với chính ta. Người Việt Nam hạnh phúc chẳng qua chỉ là cái tồn dư rơi rớt của văn hóa làng xã ngàn năm ngay trong sóng gió cuồn cuộn của thế kỷ XXI. Nếu không tự khai phóng, e rằng trăm năm nữa Việt Nam chưa thoát khỏi cảnh một nước thu nhập trung bình thấp.

Cầu học bằng khát vọng chinh phục là nền tảng để thịnh vượng. Ta còn chờ đến lúc nào?

Quỳnh Mai, Kim Duyên (vietnamnet)